pacman, rainbows, and roller s
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 23

 Chương 68: Thể nghiệm mới
"Nương nương, cẩn thận ngã, để nô tài đỡ người đến bên này ngồi."
Nguyệt quý phi miễn cưỡng khôi phục lại một chút thần trí, lại không dám tiếp tục dựa vào trên người Đông Phong Túy, đành phải theo An Thụy đến ngồi một bên.
Dù hiện tại nàng rất rất không muốn rời khỏi Đông Phong Túy, nhưng nàng có thể nào làm trái ý tứ của hắn.
Nguyệt quý phi ngồi trên ghế ở một bên giường, ánh mắt vẫn mập mờ như trước nhìn Đông Phong Túy, tầm mắt hoàn toàn vẫn chưa từng dời đi.
Cổ Lạc Nhi tận mắt nhìn thấy Nguyệt quý phi đè lên người Đông Phong Túy.
Chăn gấm Đông Phong Túy đang đắp bị nàng kéo xuống, trên người chỉ còn lại cẩm y tuyết trắng mỏng manh.
Hai người trong lúc đó, chỉ cách nhau một mảnh y sam mỏng như cánh ve kia, so với không có quần áo ngăn cách có gì khác nhau?
Cổ Lạc Nhi trong nội tâm đột nhiên cực kỳ khó chịu.
Chính nàng cũng không biết đây là vì sao.
Dù sao vẫn là khó chịu.
Trên mặt vẫn mang theo nụ cười như cũ, hướng về phía Đông Phong Túy tỏ lời mừng.
"Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Hoàng thượng."
Khẩu khí cũng rất nồng. (của dấm chua đây )
Chính nàng không phát hiện, nhưng Đông Phong Túy lại đã nhận ra.
Trong đầu Đông Phong Túy lập tức liền hiện ra lời Lãnh Dạ uy hiếp Cổ Lạc Nhi, thật là chờ mong quyến rũ của Cổ Lạc Nhi a.
Bị nàng lăn đi lăn lại quá nhiều, hắn có phải nên thật tốt trêu đùa chọc ghẹo nàng xả giận hay không?
Nàng đến bây giờ còn đang suy nghĩ buộc hắn đồng ý để cho nàng xuất cung, khi nào mới đến quyến rũ mình a?
Ừm, dù sao cũng phải gần đến tối lúc đi ngủ.
Khẩu khí vẫn là lười nhác hỏi: "Chúc mừng cái gì?"
"Chúc mừng Hoàng thượng cùng nương nương nha."
Cổ Lạc Nhi ngoảnh mặt nhìn lướt qua Nguyệt quý phi.
Ánh mắt Nguyệt quý phi mê đắm mông lung nhìn Đông Phong Túy, dường như không có nghe thấy Cổ Lạc Nhi nói.
Đông Phong Túy thật sự là người cũng như tên a, so với gió xuân còn khiến người ta say mê hơn.
Cổ Lạc Nhi nhìn mà buồn cười.
"Hoàng thượng, Nguyệt quý phi nương nương giống như nguyệt hạ mỹ nhân, sánh đôi với Hoàng thượng thích hợp hơn hết."
Thầm nghĩ, dù sao Nguyệt quý phi tự mình sẽ đi tìm Phùng Thái Úy mua vui, Hoàng đế lười không làm tròn nghĩa vụ của trượng phu cũng không sao cả, không làm lỡ được nàng.
Nguyệt quý phi nào biết được tâm tư Cổ Lạc Nhi, còn tưởng rằng nàng quả thật khen ngợi mình, thay mình nói chuyện.
Ra sức gật đầu.
Ánh mắt càng thêm mênh mông sương mù , giống như phủ lên một tầng hơi nước, phong tình vạn chủng.
Lần đầu tiên, Nguyệt quý phi cảm thấy, Cổ Lạc Nhi vẫn có lúc nhìn vừa mắt.
Đông Phong Túy không thèm cất lên một tiếng, cũng lười phải nhìn Nguyệt quý phi.
Nguyệt quý phi cùng Phùng Thái Úy cấu kết, hắn há có thể không biết.
Cổ Lạc Nhi dụng ý nói lời này, hắn há có thể không hiểu?
Đơn giản chính là muốn quăng hắn cho Nguyệt quý phi chứ sao.
Hừ, xem hắn như là một nhà tù bao ở sao?
Nhắm mắt lại, quyết định tiếp tục tiến vào mộng đẹp.
Cổ Lạc Nhi thấy thế, vội vàng nắm lấy vai hắn lay lay.
"Hoàng thượng, người chớ ngủ, trước hết nghe ta nói đã."
Hành động làm càn của nàng, An Thuỵ, Hỉ Thuận cùng mấy cung nữ thái giám thường xuyên phục thị Đông Phong Túy nhìn đã quá quen thuộc, cũng không lấy làm lạ.
Nhưng mấy phi tử kia nhìn thấy cảnh tượng này, đều thay Cổ Lạc Nhi toát mồ hôi.
Đã thấy Đông Phong Túy miễn cưỡng mở to mắt, nhìn Cổ Lạc Nhi.
Trong mắt không có tức giận, chỉ có một chút không kiên nhẫn.
Cổ Lạc Nhi vội vàng nắm chặt thời cơ nói: "Về phần phi tử còn lại như chúng ta, dù sao hoàng thượng cũng quá bận rồi, không bằng để cho chúng ta xuất cung đi, thay người kinh thương, phát triển kinh tế, người có chịu không?"
"Chỉ bằng các ngươi?"
Đông Phong Túy hoài nghi nhìn Cổ Lạc Nhi, lại hoài nghi nhìn nhóm hậu phi phía sau nàng, những người cho tới bây giờ cửa chính không ra, cửa sau không gần.
"Đương nhiên."
Cổ Lạc Nhi vỗ ngực cam đoan.
"Chúng ta chắc chắn có thể làm rất tốt. Vốn ta có một bản kế hoạch sơ kỳ , có lẽ Hoàng thượng người cũng chẳng muốn xem. Người để cho chúng ta thử một lần đi, được không?"
Đông Phong Túy nhìn Cổ Lạc Nhi, đột nhiên lộ ra nụ cười mê hoặc.
Cổ Lạc Nhi liền biết, trong lòng người này không biết lại nghĩ tới chủ ý xấu xa gì đây.
Qua mấy ngày nay tiếp xúc, nàng càng thêm hiểu rõ Đông Phong Túy hơn.
Mỗi lần hắn cười như vậy với nàng đều không có chuyện tốt.
Trong lòng lập tức tăng thêm phòng bị.
Nguyệt quý phi chưa bao giờ nhìn thấy nụ cười của Đông Phong Túy, si ngốc nhìn hắn, thân thể mềm nhũn .
Nếu không phải Đông Tuyết tận lực đỡ nàng, chỉ sợ nàng đã trượt thẳng xuống đất đi.
Nói thật ra , tay của Đông Tuyết cũng mềm nhũn, toàn bộ đều nhờ chỗ tựa trên ghế chèo chống, mới không để cho nàng cùng chủ tử nàng làm trò cười cho thiên hạ.
Nhưng là, nhóm hậu phi đằng sau Cổ Lạc Nhi kia lại không may mắn như vậy.
Các nàng vốn đứng ở phía sau Cổ Lạc Nhi , không có bất kỳ cái gì chống đỡ.
Lúc Đông Phong Túy tiến công tươi cười , đều ngã ngồi, nằm vật xuống. . . . . .
Bọn cung nữ các nàng mang đến cũng đều ngã ngồi, nằm vật xuống. . . . . .
Chỉ có cung nữ Tử Tiêu cung coi như vẫn tốt, còn đứng tại nguyên chỗ, khổ sở chống đỡ.
May mắn a may mắn, các nàng vài ngày trước đã nhìn thấy nụ cười của Đông Phong Túy, hắn lộ ra nụ cười với Cổ Lạc Nhi.
Nếu không, các nàng cũng không thể tránh khỏi vận mệnh té trên mặt đất.
Cổ Lạc Nhi nghe thấy sau lưng truyền đến thân thể ngã vật nặng nề liên tiếp, âm thầm ảo não.
Những hậu phi này cũng quá không thể chịu được cám dỗ .
Chỉ một nụ cười, đã mê hoặc các nàng thành ra như vậy.
Trời ạ, các nàng có thể ngàn vạn lần bị Đông Phong Túy mê hoặc, không muốn xuất cung.
Cổ Lạc Nhi vội vàng dùng tay che trước mặt Đông Phong Túy.
Luôn miệng nói: "Hoàng thượng, ngươi đừng dùng vẻ ngoài này, có chuyện gì cứ việc nói thẳng là được."
Đông Phong Túy nghiêng người tựa lên giường ngủ, không khách khí gạt tay Cổ Lạc Nhi ra.
Thu lại nụ cười, tức giận nói: "Ngươi quả thật cảm thấy Nguyệt quý phi thích hợp nhất với trẫm?"
"Vâng."
Cổ Lạc Nhi nặng nề mà gật đầu.
Nguyệt quý phi cuối cùng dời mắt vê phía Cổ Lạc Nhi, trong mắt tràn đầy cảm kích.
Đông Phong Túy lại hỏi: "Chỉ một mình nàng là đủ sao?"
"Vâng.”
Cổ Lạc Nhi càng thêm nặng nề mà gật đầu.
"Như vậy ngươi thì sao? Ngươi dự định sẽ ra khỏi hậu không quay trở lại?"
Đông Phong Túy đùa giỡn nhìn Cổ Lạc Nhi.
Nàng đã quên chuyện phải quyến rũ hắn sao? Hắn nên nhắc nhở nhắc nhở nàng.
Lãnh Dạ từ trước đến nay luôn khéo dùng người, lúc này như thế nào lại chọn sai người, tuyển một người không chuyên nghiệp đến thực hiện nhiệm vụ như vậy.
Cổ Lạc Nhi đúng là đã tạm thời mất chuyện phải dụ hoặc Đông Phong Túy.
Nàng tập trung tinh thần nghĩ nói như thế nào để thuyết phục Đông Phong Túy, cho phép mang theo một đoàn hậu phi xuất cung kiếm tiền.
Vừa giải thoát các nàng, vừa vét sạch hậu cung của Đông Phong Túy.
Hừ, hắn một tên đại lười, không xứng làm cho nhiều nữ tử đàng hoàng vô ích cùng hắn uổng phí thanh xuân như vậy.
Câu hỏi vừa rồi của Đông Phong Túy, vừa định trả lời Vâng, đột nhiên nhớ lại nhiệm vụ tối qua Lãnh Dạ giao cho cho nàng.
Thiếu chút nữa hoảng sợ toàn thân toát mồ hôi lạnh, vội vàng thu hồi lời nói thiếu chút nữa phun ra khỏi miệng.
Đúng vậy a, nàng phải dụ hoặc Đông Phong Túy, phải đến ngủ cùng hắn.



Chương 69: Thể nghiệm mới 2
Nàng cũng không phải thật sự muốn trở thành phi tử của Đông Phong Túy, chỉ thầm nghĩ buổi tối ở trong phòng Đông Phong Túy bưng bít mấy tối, ứng phó với Lãnh Dạ là được.
Dù sao Đông Phong Túy ở trong phòng làm những gì, ai cũng không biết.
Tùy ý nàng nói bừa thế nào, Lãnh Dạ cũng làm sao biết được, không phải sao?
Cổ Lạc Nhi bị Đông Phong Túy hỏi làm cứng họng, nhất thời không trả lời được.
Trong đầu nhanh chóng xoay mòng, nghĩ lí do thoái thác.
Thật sự là đau đầu a, vừa muốn dụ hoặc hắn, lại không thể thật sự dụ hoặc khiến hắn tâm động, trình độ này, thật đúng là quá khó để làm.
Đông Phong Túy nhìn thấy dáng vẻ nàng nàng, liền biết nhắc nhở của mình có hiểu lực.
Không khỏi đắc ý.
Cổ Lạc Nhi rất nhanh liền tìm được cớ.
Bộ dáng mặt chau mày ủ nói: "Hoàng thượng, người còn nhớ chuyện Lạc Nhi nợ bạc người không? Được rồi, để Lạc Nhi kiếm đủ tiền chuộc thân trước, Lạc Nhi mỗi tối đều hồi cung báo cáo với người. Người yên tâm được rồi chứ?"
Nàng nói như vậy, vừa tìm được cớ mỗi tối trở về cung, lại thành công thanh minh quan hệ với Đông Phong Túy.
Nàng chỉ là vì trả nợ mới hồi cung, mới tạm thời trước mặt làm Tiên phi.
Cho nên, Đông Phong Túy cũng không thể lay động tâm tư với nàng.
Nguyệt quý phi cũng không cần ghét hận nàng.
Những phi tử khác, cũng ngàn vạn đừng hiểu lầm nàng, cho rằng nàng muốn giữ các nàng ở ngoài cung, một mình độc hưởng Đông Phong Túy.
Đông Phong Túy thấy mục đích đạt được, không hề thay đổi đề tài.
Lại dùng khẩu khí lúc nào cũng lười nhác nói: "Vừa rồi trẫm nói cái gì?"
Cổ Lạc Nhi trong lòng rùng mình.
Vừa rồi, Đông Phong Túy để nàng ở lãnh cung cùng ngậm miệng trong đó lựa chọn một cái, nàng nói nhiều lời như vậy..., hắn là đang muốn tính món nợ này sao?
Cố ý giả bộ dáng vẻ như mê hoặc nhìn hắn.
"Hoàng thượng, người đã nói rất nhiều lời nha."
Đông Phong Túy liếc nàng một cái.
"Ngươi không chịu ngậm miệng, liền tới lãnh cung đi."
Quả nhiên là vì việc này.
Cổ Lạc Nhi vô tội nhìn Đông Phong Túy.
"Hoàng thượng, ta chọn ngậm miệng. Việc này đừng trách ta, được không?"
Dứt lời, nhìn thoáng qua Nguyệt quý phi.
Đông Phong Túy ngó ngó Guitar trên mặt đất, trong lòng sáng tỏ.
Nếu không phải nàng giở trò, Nguyệt quý phi sẽ té ngã trên người hắn sao?
Đúng là, hắn thật sự đã bị Cổ Lạc Nhi khiến cho có điểm phiền nhiễu.
Cảm giác tốt đẹp luôn bị nàng quấy rầy, hắn thật sự rất muốn ngủ.
Hơn nữa, hắn thật không muốn tiếp tục cùng nàng chơi mấy trò hề này.
Tiểu hài tử nhà quấy gia gia tựa như trò xiếc.
Thỉnh thoảng lúc nhàm chán còn có thể cùng nàng chơi đùa, nhưng cứ phải thường xuyên chơi đùa như vậy, liền nhàm chán.
Hắn vốn chưa từng phải đối nàng xuất cung, không phải sao?
Hiện giờ, chẳng qua cũng chỉ nhiều hơn mấy hậu phi xuất cung mà thôi, cũng không phải chuyện gì đáng ngại.
Bởi vậy, Đông Phong Túy khoát khoát tay nói: "Đi đi, các ngươi thích lăn qua lăn lại như thế nào thì lăn, đừng đến ầm ĩ đến trẫm là được."
Cổ Lạc Nhi kinh hỉ nhảy dựng lên.
"Hoàng thượng, người đồng ý cho chúng ta xuất cung rồi?"
"Ừ."
Đông Phong Túy chỉ ừ một tiếng bày tỏ trả lời.
Hắn thật sự mệt chết rồi.
Cổ Lạc Nhi vẫn chưa chịu buông tha hắn, nhảy đến trước giường của hắn, ngồi xổm người xuống, mặt đối mặt tựa vào trên gối của hắn.
"Hoàng thượng, người cũng không thể đổi ý nha."
"Trẫm sẽ không đổi ý."
Đông Phong Túy từ từ nhắm hai mắt, tựa như nói mê.
"Hoàng thượng, vậy thì, người ban thưởng cho chúng ta một tấm kim bài mở tiệm, được không?"
Cổ Lạc Nhi hi vọng.
Nàng sợ a, sợ có người đến thu phí bảo hộ, ăn cơm chùa vân vân.
Quan trọng hơn là, Phùng Thái Úy cùng Nguyệt quý phi có thể hay không sẽ tìm đến gây phiền toái cho các nàng?
Nếu có một tấm kim bài như vậy, thì bớt phiền rồi.
Đông Phong Túy thầm nghĩ, nếu có thể cho ngươi tấm kim bài này, ai mới là người mở cửa hàng này đây?
Không khỏi quá dễ dàng đi.
Trên môi mấp máy trả lời.
"Lãnh cung, xuất cung, chọn một."
Cổ Lạc Nhi áo não nhắm về phía Đông Phong Túy làm mặt quỷ.
Nàng hiểu được ý tứ của hắn.
Hắn có thể đồng ý để các nàng xuất cung buôn bán đã không tệ rồi, đâu có thể nào cho nàng kim bài.
Nếu còn dám ở chỗ này làm ồn đến hắn ngủ, đừng trách hắn không khách khí, đem nàng nhốt vào lãnh cung đi.
Cổ Lạc Nhi đành phải đứng lên, còn trừng to mắt với Đông Phong Túy đang từ từ chìm vào mộng đẹp, lúc này mới xoay người, đi tới trước mặt nhóm hậu phi cùng nàng đến đây.
Nhỏ giọng nói: "Hoàng thượng đồng ý rồi, chúng ta đi thôi."
Liên phi dẫn đầu đồng ý.
"Được, chúng ta đi."
Có mấy phi tử khác lại lưu luyến nhìn Đông Phong Túy.



Chương 70: Nhiệm vụ ám muội.
Cổ Lạc Nhi vội vàng nhắc nhở các nàng.
"Các tỷ muội cho dù ở trong cung, cũng không có khả năng lúc nào cũng được nhìn hắn. Huống chi, chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, có tác dụng gì? Các tỷ muội còn không nghĩ tới ngày trước đấy sao?"
Mấy hậu phi bị nàng nhắc nhở, vội vàng thu lại tinh thần.
Đúng vậy a, cho dù dáng vẻ Hoàng thượng có đẹp hơn thì tác dụng gì.
Chính như Cổ Lạc Nhi nói, chỉ có thể nhìn mà không thể ăn.
Hơn nữa, bình thường ngay cả cơ hội được nhìn hắn cũng không có.
Hai ngày này, Cổ Lạc Nhi mang theo các nàng đánh bại Nguyệt quý phi, khiến cho các nàng ở trong cung hãnh diện, đã qua thời trước nay chưa có ngày lành.
Các nàng đều đối với nàng tràn đầy cảm kích.
Càng đối với nàng gởi gắm vô hạn hy vọng cùng tín nhiệm.
Đi theo Cổ Lạc Nhi, các nàng nhất định có thể mở ra một mảnh trời, một mảnh trời thuộc về chính các nàng.
Mấy ngày nay, Cổ Lạc Nhi tẩy não các nàng không ít.
Nữ nhân vì sao phải sống phụ thuộc nam nhân?
Nữ nhân vì sao lại không thể có được sự nghiệp cho riêng mình?
Để cho các nàng đến dẫn đầu, dẫn đầu tất cả bọn tỷ muội đều đứng lên a.
Về phần gia tộc của các nàng\ , phụ huynh trưởng bối các nàng muốn can thiệp, muốn phản đối các nàng, còn có Phong Linh công chúa, còn có Lý Tể tướng.
Sợ cái gì?
Hôm nay, ngay cả Hoàng thượng đều đã đồng ý rồi, Thái hậu cũng không phản đối, các nàng còn có cái gì phải lo trước lo sau nữa.
Tất cả hậu phi đều hưng phấn không thôi, vây quanh Cổ Lạc Nhi, thay phục sức dân gian, xuất cung.
Sau đó, Cổ Lạc Nhi suy nghĩ, kỳ thật Đông Phong Túy rất sáng suốt đi.
Nếu là Hoàng đế khác, sẽ cho phép của hậu phi của mình "Hồ nháo" như thế sao?
Chỉ bởi vì các nàng ầm ĩ đến hắn?
Lý do này hình như không thỏa đáng mấy.
Cổ Lạc Nhi lại một lần nữa hoài nghi, Đông Phong Túy rốt cuộc là lười thật hay lười giả?
Đến cùng có phải muốn lợi dụng nàng hay không?
Chỉ có điều, Cổ Lạc Nhi không có tinh lực suy nghĩ nhiều như vậy, tâm tư của nàng hoàn toàn bị một loạt công việc ngoài cung chiếm giữ.
Hôm nay, các nàng xuất cung chỉ để dạo chơi, lựa chọn địa điểm phù hợp để mở Minh Châu lâu.
Ngoài ra, còn dẫn chúng hậu phi hưởng thụ hưởng thụ cuộc sống ngoài cung.
Nhóm hậu phi chưa bao giờ ung dung tự tại đi dạo trên đường như vậy, thấy cái gì cũng mới lạ.
Ngày trước, các nàng chỉ thỉnh thoảng ra khỏi nhà, nhưng không ngồi trên xe ngựa cũng là ngồi kiệu hoa.
Tối đa chỉ có thế nhìn qua cửa sổ thưởng thức phố cảnh một chút thôi.
Thêm vào trước đó ở trong cung, bị đè nén quá lâu.
Ngày hôm nay tìm được tự do, tựa như cá vây ở vũng bùn nay được thả vào sông, tâm tình thoải mái vui sướng không cách nào nói rõ.
Trên đường đi, líu ríu nói không ngừng.
Khiến người qua đường người người ghé mắt.
May là Cổ Lạc Nhi trước đó đã lo lắng chu đáo, phân phó mấy thị vệ đang mặc thường phục, bảo vệ các nàng.
Bởi vậy, không phát sinh nguy hiểm gì.
Cổ Lạc Nhi mang theo các nàng, đến nơi náo nhiệt, lựa chọn địa điểm lý tưởng để mở cửa tiệm.
Mệt mỏi, liền tới tửu lâu ăn cơm.
Đây đối với nhóm hậu phi mà nói, lại là một thể nghiệm hoàn toàn mới.
Chưa từng nghĩ đến, nữ nhân gia các nàng cũng có thể giống nam nhân đến tửu lâu ăn cơm.
Chỉ vì tránh cho phiền toái không cần thiết, Cổ Lạc Nhi bao hết gian sương phòng.
Mọi người vô câu vô thúc ăn cơm, giống hai ngày trước ăn đồ nướng, không cần phái chú ý lễ nghi quy củ gì.
Mà ngay cả thị vệ bảo vệ các nàng đều được thơm lây, hưởng thụ một bữa cơm trưa hoàn toàn mới.
Nếu không phải Cổ Lạc Nhi muốn bọn hắn tạm thời giữ bí mật, bọn hắn thực không thể chờ đợi được muốn trở về khoe khoang, bọn hắn cùng nhóm hậu phi cùng phòng ăn cơm đấy.
Này thật là chuyện có nghĩ cũng không dám nghĩ.
Sau khi ăn xong, lại đến một nơi phong cảnh nổi tiếng ở ngoại thành dạo chơi nửa ngày.
Thẳng đến hoàng hôn, mới buông lỏng hưng phấn mỏi mệt bước chân trở lại trong cung.
Hôm nay thật sự là quá hưng phấn.
Trước bởi vì thích ứng hoàn cảnh trong cung, nhóm hậu phi bị ép ít nói kiệm lời đều chiêm chiếp oa oa nói không ngừng.
Ngay cả mấy hậu phi thẹn thùng nhất hướng nội nhất cũng nói không ít lời.
Hôm nay cũng thật là quá mỏi mệt.
Chưa từng đi qua nhiều đường như vậy, chưa từng làm nhiều chuyện như vậy.
Nhưng là, mỏi mệt rất giá trị a.
Về phần tiền bạc, nhờ phúc của Phong Linh công chúa, từ trong Nội vụ phủ mượn mấy trăm lượng, coi như khởi động tài chính.
Bởi vì Đông Phong Túy đồng ý cho các nàng ra ngoài cung buôn bán, mà không phải là giáng chức các nàng, cho nên thân phận các nàng vẫn là hậu phi.
Cho nên, các nàng còn phải trở lại trong cung cư trú.
Đương nhiên, đây đối với nhóm hậu phi mà nói, là tình trạng lý tưởng nhất rồi.
Có thể xuất cung để làm chuyện mình thích, lại không còn lo trước lo sau.
Cuộc sống tốt đẹp như vậy, quá khứ ngay cả nằm mơ cũng không thấy a.
Phong Linh công chúa đương nhiên sẽ không vắng họp, cũng ra vẻ dân nữ, đi theo các nàng điên khùng chạy một ngày.
Thẳng đến hoàng hôn hòa nhã bao phủ lên bầu trời hoàng cung, Phong Linh công chúa mới cùng Cổ Lạc Nhi mới trở lại Tử Tiêu Cung.
Cổ Lạc Nhi thấy nàng mỏi mệt, để nàng không cần tiễn nữa, chính nàng tự trở về.
Đông Phong Linh lại nói cái gì cũng không chịu, không thể không tiễn nàng.
Nói là sợ Nguyệt quý phi kiếm chuyện với nàng.
Mãi cho đến cửa Tử Tiêu cung, Đông Phong Linh mới cáo từ trở về Thính Phong điện.
Cổ Lạc Nhi đứng ở cửa Tử Tiêu cung, mày chau mặt ủ nhìn ráng chiều đã hiện lên màu đỏ sậm.
Trời sắp tối rồi, Đông Phong Túy giờ phút này hẳn là ở hậu viên, hẳn là đang muốn dùng bữa tối.
Nàng nên dụ hoặc hắn như thế nào đây?
Thật là nhức đầu a.
Chưa từng trải qua loại sự tình này.
Cũng chưa bao giờ phải làm loại chuyện vụn vặt này.
Nhưng là, cái mạng nhỏ của nàng quan trọng hơn, không thể không kiên trì lên a....
Một hồi gió đêm tử bên trong cổng thổi tới trên người Cổ Lạc Nhi, lạnh giá lạnh nhạt, làm cho nàng không tự chủ mà run rẩy.
Đêm mùa xuân, thời tiết vẫn thật là lạnh.
Đúng rồi, trước hết phải bắt tay vào quan tâm đến Đông Phong Túy a.
Cổ Lạc Nhi đi tới hậu viên, quả nhiên, Đông Phong Túy mới từ trên giường ngồi dậy, đang định đứng lên đi dùng bữa tối.
An Thụy không ở bên cạnh, Hỉ Thuận phục thị hắn.
Cổ Lạc Nhi vội vàng chạy lên trước, đoạt lấy áo choàng trong tay Hỉ Thuận, giúp Đông Phong Túy khoác lên người.
Hiến ân tình.
"Hoàng thượng, ban đêm gió lớn, khoác áo choàng lên, cẩn thận bị cảm lạnh."
Đông Phong Túy há có thể không rõ mục đích của nàng, trong lòng cười thầm.
Trò hay mở màn rồi.
Làm hắn mong đợi cả ngày a.
Đông Phong Túy tỉnh bơ để cho Cổ Lạc Nhi khoác áo lên người, được nàng dìu đỡ đứng lên.
Hơn nữa thập phần thản nhiên để Cổ Lạc Nhi đỡ hắn vào Thiên điện dùng bữa.
Bởi vì, hắn phi thường phi thường xác định, hôm nay Cổ Lạc Nhi chắc chắn sẽ không hại hắn ăn cháo loãng rau dưa nữa.
Nàng chỉ biết thật tốt phục thị hắn dùng bữa.
Chỉ có điều, tại thời điểm đi đến cửa đại điện, Đông Phong Túy cố ý dừng bước.
Nói: "Lạc Nhi, ngươi chạy cả ngày rồi, mệt mỏi không? Đi nghỉ ngơi đi."
Cổ Lạc Nhi lắc đầu giống như đánh trống bỏi.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .